Welcome to Nhân Trạch Online, Guest! Đăng nhập hoặc Đăng ký hoặc Đăng nhặp bằng Facebook

 
Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Đau đớn không quật ngã được tôi (Bài được đăng trên Cửa sổ Blog báo Vnexpress.net)
04-09-2011, 10:28 AM (Được chỉnh sửa: 04-09-2011 03:43 PM bởi phamxuan.)
Bài viết: #1
Số lần cảm ơn 30
156 cảm ơn trong 69 bài
Đau đớn không quật ngã được tôi (Bài được đăng trên Cửa sổ Blog báo Vnexpress.net)
Đau đớn không thể quật ngã được tôi

Gần 10 năm nay, không ngày nào là không đau đớn trong
thể xác, tâm hồn. Tôi không thi đỗ đại học, bệnh viêm cột sống dính khớp
quá nặng làm tôi tàn phế, không thể lao động như người bình thường. Tôi
không làm gì được.


Không kể lể thì bạn cũng hiểu được tôi buồn bã đến
nhường nào. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra rằng nếu cứ nằm rên rỉ theo nỗi
đau thì rốt cuộc cũng chẳng được gì. Đau đớn đâu nương tha cho tôi, mấy
viên thuốc giảm đau càng làm bệnh tình tôi thêm trầm trọng, vô phương
cứu chữa. Cầu nguyện thượng đế thì ngài ở xa quá không nghe thấy.


Rồi câu danh ngôn của De Charnage như là chiếc phao
cứu sinh cứu vớt linh hồn tôi. “Bạn đau khổ: bạn hãy nhẫn nại. Đau khổ
hiện giờ không thiệt cho tương lai bạn. Bạn không khát vọng quá cũng
không sợ hãi quá. Bạn coi sự thanh thản tâm hồn như một quả quý, nhờ đau
khổ làm cho nó cứng rắn và chịu đựng thản nhiên muôn nghìn rắc rối của
cuộc đời”.


Thế là may mắn biết bao, tâm hồn tôi được cứu rỗi, đó
thực sự là bước ngoặt khi mà gần như mọi thứ đang muốn sụp đổ dưới chân
tôi. Nhưng sống là phải chiến đấu với cái xấu, với khổ đau, với cả chính
mình nữa, tôi phải tự vực mình dậy từ đống đổ nát của cuộc đời tôi. Và
tôi tin rằng tâm hồn tươi sáng có thể làm sống lại thể xác mục nát.


Tôi tự an ủi mình rằng còn có rất nhiều người chịu
hoàn cảnh bi đát hơn mình mà vẫn sống hiên ngang, sống có ích, thật đáng
nể trọng và học tập, chẳng lẽ mình kém họ. Vẫn còn quá nhiều may mắn
đối với tôi nếu so sánh với một ai đó, chí ít thì tôi vẫn còn nhìn thấy
ánh sáng mặt trời, tôi không thể để đầu óc mình chìm trong tối tăm được.


Vui hơn là tôi vẫn còn cả đôi tay để tự bưng bát cơm
ăn, vẫn còn đôi chân để bước dù đi lại quá khó khăn nhưng đáng mừng là
tôi không bị lệ thuộc vào cây gậy chống hay chiếc xe lăn, như thế là
hạnh phúc lắm rồi. Sao tôi không biết quý trọng bản thân mình chứ, sao
tôi không biết hài lòng với những gì mình có chứ? Đáng ra mình có thể
làm tốt hơn họ chứ!


Tôi tự hỏi mình nếu ở vào hoàn cảnh bị đui mù, cụt
tay, què chân thì sao nhỉ, thật không thể tin nổi. Ấy vậy mà những người
tàn tật đó ở xung quanh tôi, họ sống thế nào, vẫn vui vẻ và hạnh phúc
đấy thôi, họ không kêu ca hay than vãn gì về khuyết tật của họ, họ vẫn
có thể lao động, làm những việc thật hữu ích. Hơn thế, nhiều người tật
nguyền nhưng lại có những sáng kiến thật phi thường khiến nhiều người
lành lặn phải nể phục biết bao. Những con người đó trở thành vĩ đại
trong lòng tôi, tôi ngưỡng mộ họ. Tôi dặn lòng từ nay không cho phép
mình đau khổ thêm nữa, dù những đau đớn trong thân thể chưa lúc nào
buông tha tôi.


Tôi bắt đầu cố gắng làm những việc nhỏ lặt vặt, nhẹ
nhàng để biết chắc chắn rằng mình đang tồn tại và tồn tại có ích. Tôi đề
ra cho mình phải cố gắng dậy sớm nếu trong người không quá mệt. Trước
khi ra khỏi giường, tôi phải tự mình xếp đặt chăn, màn, gối, chiếu thật
gọn gàng, coi đó là bài tập thể dục buổi sáng đầu tiên trong ngày. Thật
chậm chạp và khó khăn nhưng chẳng sao cả, tôi cười để khích lệ bản thân
mình, đôi khi còn tự chế giễu mình nữa, trong “Tôn Tử binh pháp” gọi đó
là kế “khích tướng”.


Bạn cứ thử xem, rất hiệu quả đấy! Bạn không tưởng
tượng được sự lộn xộn và hoang tàn trong phòng ngủ của tôi đâu. Mấy đứa
em gái của tôi không lúc nào là không kêu ca thằng anh “chán đời” quá!
Nhưng bây giờ điều đó không còn nữa.


Tôi để ý hơn trong việc ăn uống để khỏi mất sức. Từ
khi ốm đau liệt giường, những cơn đau đớn hành hạ làm sức lực tôi giảm
sút một cách thê thảm. Ngày nào tôi cũng soi gương để hạ quyết tâm không
thể để cho cơ thể “xuống dốc không phanh” như thế này được, đó là điều
sỉ nhục cho nam nhi. Tôi thường kéo em gái tôi lại trước gương và nói
vui cùng em như thế.


Không khí trong gia đình vui trở lại là niềm động viên
vô cùng lớn cho cuộc sống của tôi. Có ai đó nói rằng “nếu khóc và cười
để sống thì hãy cứ cười đi còn hơn là phải khóc”. Tôi thấy thật có lý và
chợt nhận ra rằng mình đã từng quá yếu đuối, không thể cười nổi, nói
đúng hơn là tôi đã từng đánh mất đi tiếng cười của chính mình, cái buồn
nản đó đã làm thui chột đi biết nhường nào cái cao quý của một con
người. Nhưng mừng biết bao nhiêu vì từ bây giờ sự mạnh mẽ và vui vẻ đã
chiến thắng tuyệt đối.


Có câu danh ngôn nào đó dạy rằng “Hãy tự cứu mình
trước rồi trời sẽ giúp anh sau”, hay “Hãy tự cứu mình trước khi người
cứu” càng khiến tôi tin rằng người quyết định vận mệnh của mình không ai
khác chính là bản thân mình.


Tôi tìm tòi những kiến thức y học liên quan tới bệnh
của mình, chủ yếu là những cuốn sách trong tủ sách của điểm bưu điện văn
hóa xã tôi, ở đó tôi tìm thấy những tài liệu về giáo dục sức khỏe thật
bổ ích, đặc biệt tôi tự học phương pháp bấm huyệt tự chữa bệnh cho mình
từ những trang sách được đọc mà không mất tiền ấy. Tôi thấy mình thật
hạnh phúc, vì chưa biết kết quả tới đâu, nhưng tự mình cứu lấy mình thì
còn gì bằng, nếu được bình phục thì tôi sẽ không còn là gánh nặng lên
đôi vai gầy của cha và ánh mắt trũng sâu lo lắng của mẹ nữa.


Tôi miệt mài đọc và tự học. Vậy là hy vọng lại nhen
nhóm lên tia lửa tươi sáng trong cuộc đời tôi. Càng tin tưởng chắc chắn
hơn khi có một câu danh ngôn dạy rằng: “Hy vọng và kiên nhẫn là hai
phương thuốc linh nghiệm, là sự nghỉ ngơi hoàn toàn chắc chắn, là cái
gối tựa êm ái nhất trong lúc khốn cùng”. Tôi đặc biệt chú ý đến các kênh
phổ biến kiến thức về y tế và sức khỏe trên radio và tivi. Dù bị bệnh
tật đày đọa nhưng tôi vẫn vui vì tôi đang làm chủ được mình.


Tôi tự tạo thêm niềm vui cho mình bằng cách nhờ bạn
mua một bộ ống giác hơi về tẩm quất, giác hơi cho người nhà, bạn bè tôi
khi họ tới chơi. Thật tuyệt khi mà tôi không có tiền mời bạn bè cà phê
thì việc làm đó đã giúp tôi đáp nghĩa với bạn bè, cám ơn họ vì họ đã rất
quan tâm tới tôi. Điều đó khiến tôi thật nhẹ lòng. Thế là từ chỗ tự học
để chữa bệnh cho mình thì nay tôi lại có thể giúp được người khác, chí
ít thì những lúc cha và chú tôi mỏi lưng hoặc cảm cúm thì với bài giác
hơi, tôi đã giúp được đấng sinh thành ra mình.


Một ngày đẹp trời và may mắn đã đến với tôi. Đại
Huynh, một người bạn trong xóm tình nguyện đến chữa bệnh miễn phí cho
tôi. Với một trái tim đầy tình yêu thương con người và thông cảm với
hoàn cảnh của tôi, anh dành hết tâm huyết và trí lực để ngày ngày đến
xoa bóp và bấm huyệt cho tôi. Anh còn mang đến khí công y đạo, chỉ cho
tôi những bài tập khí công phù hợp. Theo như ông cậu tôi, một lương y ở
tận miền Nam, thì đó gần như là phương pháp trị liệu hợp lý cuối cùng
cho bệnh tình của tôi. Vô cùng cảm động trước tấm thịnh tình của người
bạn lớn ấy, tôi nghẹn ngào rơi nước mắt vào trong. Ôi! Cuộc sống vĩ đại
với những con người giàu lòng nhân ái và cao thượng khiến sự sống bừng
tỉnh reo vang trong từng tế bào, mạch máu của tôi.


Những cơn đau triền miên thường ngày không thấm tháp
gì khi so với những cơn đau đớn, nhức nhối và ê buốt lúc anh bạn bấm
huyệt. Nhưng nghĩ đến những giọt mồ hôi của người bạn rơi theo từng động
tác day, bấm, xoa, bóp trên cơ thể tôi; những nỗi khổ của cha mẹ phải
gánh chịu khi tôi lại là đứa con đầu bị bệnh nặng không giúp đỡ được cho
gia đình; những chịu thương chịu khó của các em tôi đành gác lại chuyện
học hành để phụ tiền cho tôi chữa bệnh; những sự quan tâm của người
thân, bạn bè, thầy cô luôn động viên tôi vượt qua hiểm nghèo; và nhất là
nghĩ về tương lai tốt đẹp đang chờ mình làm tôi quên đi những đớn đau
mà nhiều khi muốn chảy cả nước mắt, nhiều khi phải nghiến răng chịu đựng
đến cứng cả quai hàm, toát cả mồi hôi hột vì nhức nhối.


Nếu sợ đau thì các khớp xương của tôi sẽ chết cứng
lại, bại liệt vĩnh viễn là điều không thể tránh khỏi. Tôi không muốn như
thế chút nào, thế nên tôi không thể hèn nhát trốn tránh đau đớn được.
Hằng ngày, tôi còn cố gắng tập thêm các bài tập vận động thích hợp để hy
vọng có thể phục hồi sức khỏe. Tôi không thể phụ lòng tốt của những
người sống quanh tôi. Họ là mặt trời mang nắng ấm cho cuộc đời tôi.


Ước mơ viết những bài báo hay đang đợi tôi. Tôi không
thể thất hứa với nó được. Tôi lại nhớ đến câu danh ngôn của B.Shaw: “Chỉ
cần tôi còn có thể mơ ước là tôi còn có lý do để tiếp tục sống”.


Hàng ngày, những cơn đau vẫn hành hạ tôi vào sáng sớm
khiến việc tôi thức dậy và ra khỏi giường là không hề dễ dàng. Nhưng nằm
lì và sợ đau đồng nghĩa với việc tôi tự đào huyệt chôn mình. Buổi sáng
là lúc đầu óc tỉnh táo và thư thái nhất để có thể sửa chữa những bài
viết đang dang dở, đó cũng là lúc có thể nảy nở những tứ thơ mới, những ý
văn lạ, chúng là động lực lớn thôi thúc tôi mở mắt và tìm mọi cách ra
khỏi giường.


Có một câu danh ngôn dạy rằng “Chẳng có giấc mơ nào
trở thành hiện thực nếu bạn không thức dậy làm việc”. Còn bạn, chắc chắn
trong bạn nhiều ước mơ vẫn chưa hoàn thành? Vậy còn chần chừ gì nữa mà
không đứng dậy và thực hiện ước mơ của mình. Chúc bạn thành công!


Phạm Anh Xuân
(Quảng Bình)


http://vnexpress.net/gl/doi-song/blog/20...-duoc-toi/
Trích dẫn
09-09-2011, 09:36 AM
Bài viết: #2
Số lần cảm ơn 0
0 cảm ơn trong 0 bài
RE: Đau đớn không quật ngã được tôi (Bài được đăng trên Cửa sổ Blog báo Vnexpress.net)
hay và cảm động quá!
cố gắng lên a nha! ước mông bây giờ của e là mông sao cho ước mơ va sự quyết tâm nổ lực của a sẽ đc thành hiện thực
chúc a may mắn va cảm ơn về bài viết rất nhiều đó là một bài học lớn cho tất cả mọi ng
Trích dẫn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)

Tri Ân Các Mạnh Thường Quân
Tri An
Kết Quả Xổ Số Kiến Thiết
Thời tiết - Tỷ giá - Giá vàng
Tin mới về Nhân Trạch
Tin tuc Nhan Trach
Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Dai tuong Vo Nguyen Giap
Phim Bám Biển
Kết nối Facebook
Liên Kết Hữu Ích
Báo Quảng Bình, Cổng thông tin Tỉnh, Công thông tin Bố Trạch, Phong Nha Kẻ Bàng
Thành viên online
Hiện đang có 27 người dùng trực tuyến.
» 0 Thành viên | 27 Khách

Diễn đàn Thống kê
» Thành viên: 2,189
» Thành viên mới nhất: zcolennaoz
» Diễn đàn chủ đề: 1,623
» Diễn đàn bài viết: 7,044

Thống kê đầy đủ