Welcome to Nhân Trạch Online, Guest! Đăng nhập hoặc Đăng ký hoặc Đăng nhặp bằng Facebook

 
Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Nếu buồn thì không còn buồn đâu. Nều vui thì vui gấp bội đấy!
30-07-2011, 10:51 AM (Được chỉnh sửa: 30-07-2011 10:53 AM bởi phamxuan.)
Bài viết: #1
Số lần cảm ơn 30
156 cảm ơn trong 69 bài
Nếu buồn thì không còn buồn đâu. Nều vui thì vui gấp bội đấy!
Bệnh nhân

Truyện ngắn của Peter Seeberg

Lần đầu tiên khi các bác sĩ chẩn đoán ra bệnh của tôi,
họ trấn an tôi rất nhiều và bảo rằng thời nay có cụt một chân thì cũng
chẳng cần phải nghĩ, vì chân giả không còn là vấn đề khó chịu như cái
thời chỉ có chân gỗ, ngược lại còn là một sự giải thoát.

Họ hứa hẹn là tôi chắc chắn sẽ
còn đi lại dễ dàng hơn trước, thêm nữa họ còn nói, chính ý muốn đi lại
sẽ góp phần làm cho tôi có một sức mạnh đặc biệt. Họ đã đúng. Khi đã vào
cuộc, tôi đi khỏe hơn lúc nào hết, nhưng tình trạng đó cũng không kéo
dài được bao lâu, vì rồi bệnh tật lại đến, theo các bác sĩ giải thích
lúc này thì đó là một căn bệnh siêu hiếm đã "lây thường" sang chân kia,
vì thế cũng phải cưa bỏ nốt. Cả lần này thì nghệ thuật y học cũng đã
không chối bỏ tôi. Thực tế cho thấy là tôi đi lại bằng đôi chân giả còn
dễ dàng hơn so với độ trước đi bằng chân thật.


Sau đó tôi lại có được một thời
gian yên ổn ngắn, rồi căn bệnh cũ lại phát lên cánh tay phải và lan
nhanh rộng lên tận vai. Đám bác sĩ bảo với tôi rằng không nên nặng lòng
với căn bệnh, vì tay cũng nằm trong khuôn khổ nghệ thuật thay thế và tay
giả hoạt động còn tốt hơn cả tay thật. Ngay sau đó thì tôi không những
được trang bị một cánh tay giả, mà còn cả hai tay, với tôi thì cũng đều
ổn. Còn riêng với cánh tay phải thì đám bác sĩ đã rơi vào hoàn cảnh tiến
thoái lưỡng nan mất mấy ngày, vì căn bệnh của tôi lại phát ra từ khuỷu
tay, vì thế họ quyết định chỉ cưa bỏ đoạn khớp khuỷu tay, rồi nối hai
đoạn dóng tay lại bằng một cái khớp nhân tạo. Nhưng khi căn bệnh của tôi
phát triển với tốc độ nhanh, thậm chí lan lên cả vai và cánh tay, và
chúng sẽ phải được nối lại thì ý tưởng điều trị kia buộc phải loại bỏ.


Con người ta, ví như sắp phải
giải phẫu một bên một bộ phận cơ thể nào đó, rồi lại tiếp nốt cả bên
kia, nhưng lại được thay thế bằng một thể tạng khác ít có khả năng bị
tổn thương hơn, thì sẽ coi bệnh viện như thể ngôi nhà thân yêu. Sau lần
giải phẫu cuối cùng, là lần tôi thay mới hai cánh tay, thì căn bệnh lại
để tôi yên hơn một năm nữa, và đây cũng là giai đoạn tôi dành hết thời
giờ ở nhà, làm những việc giải trí yêu thích, và nó khiến tôi hiểu kỹ
càng hơn bản thân mình. Dần dần thì tôi không còn nhớ nhiều đến bệnh
viện nữa.


Nhưng cuối cùng thì căn bệnh lại
tái phát, nó chui theo một đường bí mật, xuyên vào lá phổi phải của
tôi, mà các bác sĩ của tôi đã khẳng định ngay là không thể chữa được.
Tuy nhiên thì trước mắt tôi không cần phải lo lắng gì, vì chắc chắn tôi
vẫn có thể xoay xở được với một bên phổi, còn trong trường hợp bên đó
cũng bị tấn công nốt, thì họ cũng có thể ghép một lá phổi mới cho tôi,
trong lúc giải phẫu lá cũ đi. Trình tự đã diễn ra đúng như thế. Tôi
không cảm thấy đau đớn một chút nào, vì người ta đã chuẩn bị cho tôi
nhiều thuốc giảm đau, vừa uống lại vừa tiêm, và tác dụng phụ vào bộ phận
khác trên cơ thể tôi được cân bằng ngay bằng những liều thuốc khác,
được tính để đưa các bộ phận ấy vào đúng chu trình vận hành cơ thể. Lá
phổi mới phải nói là siêu dễ chịu, dễ hít không khí vào hơn, cả lồng
ngực cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn trước. Rồi tôi lại được thêm mấy tháng
yên lành, trước khi căn bệnh lại đưa tôi trở về căn nhà thứ hai của
mình, tại đó các bác sĩ phải lần lượt thay một bên thận, rồi nốt cả bên
kia.


Bệnh tình lúc này đã phát triển
mạnh, nhưng tôi chẳng cảm thấy gì hết, ơn Chúa, vì cái sự cẩn trọng bất
thường của đám bác sĩ, và vì vậy tôi được đưa vào giấc ngủ sâu kéo dài
suốt tháng, trong lúc một phần đại tràng và ruột được thay bằng đoạn ống
nhân tạo, dẫn chất thải ra ngoài qua bên sườn, bằng cách ấy trên nhiều
phương diện thì đó là một lợi thế. Sau đó, khi tôi tỉnh lại, bác sĩ nói
là tôi đã khỏe như thể đã được chữa khỏi, vì thực tế căn bệnh không thể
lây lan thêm được sang bất kỳ bộ phận cơ thể nào nữa. Về điểm này thì họ
đã sai. Trái tim, cái mà họ tưởng rằng căn bệnh không thể xâm nhập
được, đã bắt đầu rò rỉ, sau đó nó rơi vào tình trạng không còn hoạt động
được nữa, và thế là tôi bị buộc phải sử dụng một thiết bị thường trực,
cái được gọi là tim nhân tạo, nó làm hết công việc cho cái phủ tạng đã
bị hỏng.


Cuộc sống vẫn còn có những mặt
đẹp đẽ của nó; mọi người trong bệnh viện đều đua nhau mang niềm vui đến
cho tôi, trong tận cùng thâm tâm tôi rất lấy làm biết ơn. Cuối cùng thì
tôi đã được đưa vào thế giới của sự không ngưng nghỉ. Cuộc đời tôi gói
gọn chủ yếu vào việc nhìn lên trên trần nhà và thỉnh thoảng móc đồ lót
thô cỡ đại bằng hai cánh tay mà tôi cứ phải giơ cao tít trên đỉnh đầu.


Tôi lại nghĩ về đời mình, liệu
nó có phải là của tôi, hay là thuộc về các bác sĩ, và trong trường hợp
sau thì liệu tôi có còn là bản thân tôi nữa không. Tôi đã hỏi vợ tôi,
các con, anh em và bạn bè của tôi, và họ đều nhất nhất bảo rằng tôi vẫn y
hệt như trước, rằng tôi vẫn cứ là tôi. Người ta có thể thay thế các bộ
phận cơ thể một người đến mức độ nào, để người đó không hề biến thành
một người khác? Tôi không bận tâm với những câu hỏi này, mà lại cảm thấy
rất thanh thản. Cũng chẳng hề gì, nếu tôi không phải còn là chính bản
thân tôi nữa, nhưng tôi lại không có gì làm ngoài việc suy nghĩ; có thể
đó chính là sai sót, có thể những suy nghĩ đó cũng đã bị dứt ra khỏi xâu
chuỗi cuộc đời, mỗi hạt trong chuỗi lại có một ý nghĩa mới, mà đáng lẽ
nó không như thế. Tôi cũng hỏi các bác sĩ liệu họ có cho rằng linh hồn
tôi có đi theo tất cả những lần cấy, ghép tạng không, vì chính tôi đã
phải trải qua những lần phẫu thuật như thế; lấy ví dụ, có một lần cái
mũi tôi đang dần teo đi, thì một mẩu cơ đã được dùng để đắp thay thế vào
chính chỗ vị trí của cái mũi sau nhiều tháng uốn nắn chỉnh hình, nhưng
điều này thì tôi chưa đặt ra, vì nghĩ đó là điều quá vặt vãnh. Tất nhiên
là các bác sĩ đã trả lời, rằng tôi nên hỏi bác sĩ tâm thần về chuyện
ấy. Tôi liền hỏi họ và được trả lời là phần lớn hoặc là hầu hết linh hồn
tôi đã bị giải phẫu, và có thể tôi đã có một linh hồn khác. Họ còn trả
lời rằng đó là một câu hỏi rất khó: đầu tiên họ cố thuyết phục tôi rằng
linh hồn không tồn tại, nhưng vì tôi vẫn khăng khăng giữ ý kiến của
mình, nên họ lại bảo cũng có ý kiến cho rằng linh hồn người ta không nằm
trong cơ thể, mà chỉ ở quanh cơ thể, và tôi cho rằng ý kiến đó rất thỏa
đáng. Trong trường hợp như vậy thì linh hồn tôi vẫn còn nguyên vẹn, như
vậy thì chẳng ai có thể làm gì được linh hồn tôi cả.


Thậm chí cả trường hợp nếu tôi
bây giờ không còn đầu nữa, mà lại là cái đầu của ai đó bị chết vì không
thể cứu được trong cuộc chiến vừa qua, sau đó nó được ghép cho tôi, vì
tôi là một ca bệnh hiếm hoi và vì nghệ thuật ngành y muốn giành chiến
thắng. Không biết cơ sự như thế nào vì tôi đã đi xa trong nhiều tháng,
và mặc dù tôi muốn – hoặc không muốn – thì tôi cũng chẳng thể phản kháng
được. Khi biết được điều đó, tôi thấy là tất cả đều ổn, gần như là vẫn
như xưa. Nhưng một bên là cái mà ta cảm thấy và bên kia là thực tế diễn
ra; khác nhau đến nỗi mà tôi đã phải suy ngẫm. Tôi cảm phục nghệ thuật
ngành y, với nó tôi biết ơn sâu sắc, nhờ nó mà tôi đã nợ cả mạng sống
của mình lẫn hiện trạng sức khỏe, nhưng nó đã không thể trả lời được câu
hỏi tôi đưa ra, về những điều mà tôi đang nghĩ có là của tôi không, hay
là chúng thuộc về ông chủ trước của tôi, và rằng ví dụ liệu tôi có thể
nhớ hết những ý nghĩ mà ông ta đã nghĩ. Tôi không còn tin tưởng vào đó
nữa, vì tôi đã thử hết sức mình. Tôi chỉ còn nhớ những ký ức của riêng
mình, chỉ còn nghĩ những ý nghĩ riêng, và thú vị là không bộ phận nào
trên cơ thể là của tôi cả, thì tôi vẫn nghĩ về nó như là phần sở hữu
riêng, những cái mà không thể mất được là của riêng tôi. Làm sao lại có
thể tồn tại, khi chẳng có cái gì là của tôi; trừ trường hợp bản thân tôi
là một cơ thể vô hình thứ hai quanh quẩn xung quanh cái cơ thể ấy, hoặc
như là có một cái mồm vô hình, còn cái cơ thể bệnh tật, thối rữa thì là
một cái răng sâu?


Các bác sĩ đã bảo tôi, là thực
tế tôi khỏe như vâm, và tôi cho rằng là họ đúng. Chẳng ai có thể làm gì
được tôi cả, sự suy yếu mới điểm vào một số chỗ rất nhỏ bé. Một khi tôi
có bị gặm dần và quăng bỏ, thì tôi vẫn cứ hiện diện.


''Em có biết tôi không?'' Ngày nào tôi cũng nói với vợ tôi, khi cô ấy đến.

''Có chứ, em biết anh mà.'' Cô trả lời và vuốt tóc tôi.

''Em có yêu anh không,'' tôi thầm thì, vì tôi muốn biết điều đó mỗi ngày.

''Em yêu anh hơn bao giờ hết,'' cô nói nhẹ nhàng mỗi ngày.

''Nhưng em không thể nhìn thấy tôi,'' tôi nói thật to, đến mức như thể giọng nói có thể nâng được tôi lên.

''Được chứ'', cô nói.

''Không, không đúng,'' tôi nói,
''em không thể hiểu nổi đâu. Tôi to lớn hơn là em tưởng, cái mà em nhìn
thấy hoàn toàn không phải là tôi.''


''Ô, có chứ,'' cô nức nở, ''đó chính là anh. Đó chính là anh.''

''Thế thì cứ coi đó là anh,'' tôi nói.

Mỗi ngày.

Ngô Thị Hòadịch
----------

Copyright © by the Estate of Peter Seeberg

By permission of the Leonhardt & Høier Literary
Agency A/S, Copenhagen (Được sự đồng ý của Leonhardt & Høier
Literary Agency A/S, Copenhagen
Trích dẫn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)

Tri Ân Các Mạnh Thường Quân
Tri An
Kết Quả Xổ Số Kiến Thiết
Thời tiết - Tỷ giá - Giá vàng
Tin mới về Nhân Trạch
Tin tuc Nhan Trach
Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Dai tuong Vo Nguyen Giap
Phim Bám Biển
Kết nối Facebook
Liên Kết Hữu Ích
Báo Quảng Bình, Cổng thông tin Tỉnh, Công thông tin Bố Trạch, Phong Nha Kẻ Bàng
Thành viên online
Hiện đang có 22 người dùng trực tuyến.
» 0 Thành viên | 22 Khách

Diễn đàn Thống kê
» Thành viên: 2,189
» Thành viên mới nhất: zcolennaoz
» Diễn đàn chủ đề: 1,623
» Diễn đàn bài viết: 7,044

Thống kê đầy đủ